DANH MỤC CÁC LỚP |
 |
|
|
 |
 |
 |
TƯ VẤN TRỰC TUYẾN |
|
|
TRAO ĐỔI LOGO |
|
|
|
|
Đang trực tuyến |
|
Tổng cộng: 4 |
|
Thành viên: 0 |
|
Khách tham quan: 4 |
|
|
|
|
Trang chủ
|
 |
| |
 |
TRANG CHỦ
|
|
GIA
SƯ MIỀN ĐÔNG - TRUNG TÂM GIA SƯ MIỀN ĐÔNG
GIA SƯ TRÍ ĐỨC - TRUNG TÂM GIA SƯ TRÍ ĐỨC
(Thành lập từ năm 2000)
Hotline: 0918.552.555
Nhận dạy kèm
tại nhà từ lớp 1 đến 12 các môn Toán, Lý,Hoá,Sinh,Văn ..V.V...ngoại ngữ, tin
học do giáo viên, cử nhân hoặc sinh viên theo yêu cầu của phụ huynh, học viên
về thời gian sáng chiều tối cũng như về mục đích học lấy căn bản hoặc nâng cao
trình độ,học tại nhà học viên hoặc tại nhà giáo viên, sinh viên. Chi tiết xin
liên hệ: Cô giáo Đỗ Huỳnh Lan Hương ĐT: 0918.552.555
|
|
|
|
Gia
sư điện tử đa năng e-
TeacherSGGP
Nắm bắt được nhu cầu học tập tiếng Anh
kết hợp mọi giác quan nghe nhìn sinh
động, thực hành tiếng dễ dàng của hầu
hết bạn đọc, đặc biệt là các em học sinh
đang học Anh ngữ trong nhà trường, dụng
cụ hỗ trợ học tiếng Anh mới rất hiệu quả
- “Máy gia sư điện tử đa năng e-Teacher”
đã được Công ty cổ phần Phát hành sách
TP Hồ Chí Minh (FAHASA) - nhà phân phối
chính thức trên toàn quốc - giới thiệu
tại Việt Nam.
Máy gia sư điện tử đa năng e-Teacher do
công ty Tâm Nhật Minh sản xuất. Đây là
dòng máy hiện đại nhất hiện nay và sử
dụng chung các sách giáo khoa tiếng Anh
của NXB Giáo dục. Phần mềm của sách điện
tử là sự hợp tác của NXB Giáo dục và
Công ty Tâm Nhật Minh với sự tham gia tư
vấn của các chuyên gia của Sở Giáo dục
TP Hồ Chí Minh. Đến nay, bộ sách điện tử
này đã có chương trình sử dụng với sách
giáo khoa Anh văn lớp 6,7,8 và lớp 9.
Theo đánh giá của giới chuyên môn, “Máy
gia sư điện tử e - Teacher” đã tạo được
ba bước đột phá lớn: Luyện nghe: Với 37
tốc độ đọc nhanh chậm tùy chọn giúp
người học làm quen với tiếng Anh từ chậm
đến nhanh, từ dễ đến khó; Luyện nói: Ghi
âm luyện nói giúp người học thu âm giọng
đọc của chính mình đối chiếu với giọng
chuẩn của chuyên gia bản ngữ; Về giáo
trình: Đây là sách điện tử duy nhất hiện
nay sử dụng với sách giáo khoa tiếng Anh
các cấp trong nhà trường của NXB Giáo
dục.
Với các tính năng nổi bật như : Sử dụng
được với nhiều loại giáo trình có quy
cách, kích cỡ, nội dung khác nhau; Học
ngoại ngữ theo tiêu chuẩn quốc tế; Card
I.C thông minh chứa dung lượng cực lớn
đến 256 Mb; Ghi âm đối chiếu “Bước đột
phá sáng tạo trong luyện nói”; Công nghệ
xử lý âm thanh tuyệt hảo; Là loại máy
cao cấp hàng đầu trên thị trường sách
điện tử hiện nay; Là công cụ giúp học
tập ngoại ngữ hữu hiệu nhất: thời gian
ngắn nhất, hiệu quả cao nhất… “Máy gia
sư điện tử e-Teacher” xứng đáng là công
cụ hỗ trợ học tập rất cần thiết cho các
em học sinh.
Nghề gia sư tiếng Việt - vừa học
ngoại ngữ, vừa kiếm tiền
Dạy tiếng Việt cho người nước ngoài đang
là nghề “hot” của sinh viên (SV) các
trường ĐH. Đây là công việc dễ kiếm ra
tiền nhưng cũng đòi hỏi sự vượt khó và
năng lực cao.
Vươn lên nhờ nghề gia sư
Phạm Thị Loan (phải) đang giảng bài cho
người Hàn Quốc
Ba mất sớm, mẹ hay đau ốm lại còn nuôi
đứa em đang học phổ thông, ngay từ năm
13 tuổi, Tô Thị Thanh vừa đi học vừa
phải phụ giúp bán hàng để nuôi sống mình.
Gia đình là người gốc Hoa, khả năng
tiếng Trung Quốc của Thanh cũng thuộc
hàng “tốp”.
Ngay từ năm học đầu tiên (Khoa Tiếng
Trung, Trường ĐHKHXH-NV), cô đã làm gia
sư Tiếng Việt cho một người Hoa đang
kinh doanh ở Sài Gòn. Cô nhanh chóng
chiếm được cảm tình của “học trò” bởi
cách truyền đạt dễ hiểu và sự cần mẫn.
Thấy kết quả, vị doanh nhân giới thiệu
thêm cho cô một đồng nghiệp cũng có nhu
cầu học.
Thời gian đầu, Thanh chỉ dạy một tuần ba
buổi, mỗi buổi từ 1,5 đến 2 tiếng. Từ
lúc có thêm “học trò”, hầu như Thanh
không có ngày nghỉ. Thương cho hoàn cảnh
cô, cuối tháng các “học trò” bồi dưỡng
thêm tiền. Vào cuối kỳ, phải nghỉ dạy ôn
thi, cũng được “học trò” ưu ái trả 50%
tiền lương. Thanh cho biết: “Mỗi tháng
thu nhập từ nghề gia sư cũng xấp xỉ ba
triệu. Số tiền này không chỉ đủ cho mình
ăn học mà còn phụ giúp thêm mẹ nuôi em”.
Thanh còn bật mí: “Sau khi ra trường,
hai vị doanh nhân hứa sẽ xin cho làm
việc”.
Sinh viên Phạm Thị Loan đang theo học
năm cuối (ngành Hàn Quốc, Trường ĐHKHXH-NV),
có vóc người nhỏ nhắn, chân phải bị tật,
đi lại khó khăn. Bước vào đại học, Loan
mới bắt đầu làm quen với Tiếng Hàn nhưng
bằng sự chăm chỉ và khả năng bẩm sinh,
chỉ hai năm cô đã giao tiếp khá thành
thạo. Trò chuyện với chúng tôi, Loan tỏ
ra khá tự tin: “Nhờ có nghiệp vụ và khả
năng về ngoại ngữ nên hầu như em chưa
gặp trở ngại nào trong công việc”. Ngoài
việc dạy Tiếng Việt cho người nước ngoài,
Loan còn hỗ trợ ngôn ngữ cho một phó
giám đốc công ty người Hàn Quốc, với mức
lương 300 USD/tháng.
Còn Hùng - SV Khoa Công nghệ Thông tin,
ĐHKHTN lại có vốn Tiếng Anh khá. Anh
được nhận làm “cộng tác viên” cho một
công ty nước ngoài, đồng thời “kiêm” cả
việc gia sư Tiếng Việt cho một vị trưởng
phòng kinh doanh người Đức. Riêng khoản
lương mỗi tháng cũng trên ba triệu đồng,
số tiền này Hùng mua máy tính xách tay
và dụng cụ hỗ trợ học tập. Hùng còn khoe:
“Thỉnh thoảng còn được theo ông bạn về
Đức công tác”.
Phải giỏi cả ngoại ngữ lẫn “nội ngữ”
Để dạy cho người nước ngoài, đòi hỏi các
gia sư phải thành thạo ít nhất một ngoại
ngữ và hiểu tường tận về tiếng Việt. Cấu
trúc câu và nghĩa trong tiếng Việt phức
tạp nên thật không dễ cho cả người dạy
và người học. Nhất là những câu thành
ngữ, ca dao hay các từ “lóng” của người
Việt Nam khi dịch thường bị “rối” nghĩa.
Chẳng hạn với câu “Tôi đến Sài Gòn chỉ
mất một giờ thôi” thì người học hay hỏi
ngược lại từ “chỉ”, “thôi” là gì? Những
trường hợp này, buộc người dạy phải đưa
ra nhiều ví dụ tương tự, đồng thời giải
thích người ta mới “nuốt trôi” được,
Minh Trang, một gia sư “chuyên nghiệp”,
chia sẻ về cái khó khi bị “học trò” vặn
vẹo…
Tác phong làm việc của người nước ngoài
là điều kiện tốt để các gia sư học tập
nhưng đồng thời cũng là một thách thức.
Nguyễn Thùy Lan, SV Khoa Anh ngữ (ĐH Sư
phạm TP.HCM), cho biết: “Họ học rất chăm
chỉ, tận dụng hết quỹ thời gian. Thậm
chí, có người đã 60 tuổi cũng còn học,
do đó rất khó chịu nếu chúng ta tới trễ”.
Gặp phải những người khó tính, chỉ cần
sai giờ một buổi là bị hủy hợp đồng hoặc
nhẹ hơn, không tính lương ngày đó.
Một gia sư cho biết: “Dạy cho người nước
ngoài lương cao hơn nhưng bị áp lực rất
lớn. Có không ít trường hợp, nhất là
người Hàn Quốc, Đài Loan… thường tỏ thái
độ với “thầy” của mình như những người
làm công vậy”.
Vì thế, không phải ai cũng làm được gia
sư Tiếng Việt cho người nước ngoài.
Thạc sĩ Phạm Quang Minh - giảng viên bộ
môn Tiếng Anh, ĐH Sư phạm Kỹ thuật, nhận
xét: “Gia sư Tiếng Việt cho người nước
ngoài đang là thị hiếu của SV, nhất là
SV chuyên ngữ. Nghề này vừa giúp cho các
em học ngoại ngữ hiệu quả vừa là nguồn
thu nhập đáng kể. Nhưng các em thường
khó tìm cho mình một nơi tốt để dạy, bởi
sự cạnh tranh của các trung tâm lớn. Rất
mong các tổ chức cần phối hợp để hỗ trợ
các SV có nhu cầu về vấn đề này”.
Phim nhựa Hàn Quốc: “Anh bạn gia
sư”SGGP
Khán giả Việt Nam từng biết đến bộ phim
hài Cô bạn gia sư thì sẽ biết thêm thông
tin Anh bạn gia sư chính là phần tiếp
theo của bộ phim này. Sự thành công của
Cô bạn gia sư đã khiến cho các nhà sản
xuất phải bắt tay vào khai thác tiếp đề
tài béo bở về gia sư.
Phim “Anh bạn gia sư” hy vọng đem lại
nhiều trận cười cho khán giả.
Mặc dù là phần tiếp theo nhưng Anh bạn
gia sư xem ra chẳng dính dáng gì đến bộ
phim trước nó, ngoài việc chung một đề
tài về gia sư. Lần này, công việc gia sư
được chuyển sang cho một anh chàng sinh
viên và thay vì bị học trò quậy thì
chính anh ta lại quậy ngược lại học trò
mình. Các tình huống hài được khai thác
thông qua yếu tố bất đồng ngôn ngữ…
Junko là một cô gái Nhật, cô thầm yêu
trộm nhớ một anh chàng Hàn Quốc và quyết
định đến đất nước này du học để tiếp cận
chàng. Junko đến ở trọ tại nhà một người
bản xứ. Cô được chính chủ nhà giới thiệu
cậu con trai làm gia sư dạy tiếng Hàn
cho cô. Jongman bất đắc dĩ phải trở
thành gia sư vì sự ép buộc của bố, thay
vì giúp đỡ cô gái, anh ta nảy ra một ý
định đầy “kinh dị” là dạy cô tiếng lóng
và những ngôn ngữ thô tục…
Với sự chỉ bảo tận tình của kẻ láu cá,
Junko không hề biết rằng tiếng Hàn của
cô trở nên khủng khiếp đến thế nào. Cô
cũng không hiểu sao các giáo sư lại bị
sốc khi nghe cô giải nghĩa những câu
thành ngữ tiếng Hàn…
Anh bạn gia sư gây cười bằng các tình
huống hài với một chút cường điệu, một
chút giả tưởng. Để thực hiện bộ phim này
các nhà làm phim đã phải chuẩn bị tới 12
kịch bản khác nhau và mất tới 3 năm. Họ
hy vọng phần 2 của bộ phim sẽ qua mặt sự
thành công của phần 1.
Hai đạo diễn Ji Kil Woong và Kim Ho
Jeong đều là những người đầy kinh nghiệm
đã được chọn để thực hiện bộ phim. Phim
đang chiếu tại Thăng Long, Đống Đa, Toàn
Thắng, Diamond, Tân Sơn Nhất, Đại Quang.
Thừa Thiên-Huế: Loạn... trung tâm
gia sưSGGP
Năm học 2007-2008 mới bắt đầu chưa đầy
tháng nhưng mấy ngày nay, tại TP Huế
những trung tâm gia sư (do các nhóm sinh
viên năm thứ 2-3 thuộc các trường đại
học, cao đẳng tại Huế “sáng lập”) đã thi
nhau mọc như… nấm sau mưa. Không biết
chất lượng thế nào nhưng để đưa “thương
hiệu” của trung tâm mình đến với phụ
huynh học sinh, các trung tâm này đã
không ngần ngại chiếm dụng tất cả những
bờ tường, hàng rào, cột điện ở những con
đường trung tâm của thành phố (ảnh). Rất
mong các cơ quan chức năng có biện pháp
chấn chỉnh tình trạng này để trả lại mỹ
quan, văn minh đô thị cho TP Huế.
(VŨ VĂN THẮNG)
Đoạn đường nguy hiểm
Từ nhiều tháng nay, người đi đường hết
sức khổ cực vì đoạn đường phía dưới chân
cầu Rạch Đỉa 2 (giao lộ Nguyễn Hữu Thọï
- Nguyễn Văn Linh, quận 7, TPHCM) bị
nước ngập tù đọng, đường sá hư hỏng nặng.
Tại khu vực này thường xuyên xảy ra tai
nạn do các phương tiện thường xuyên
“dính bẫy” ở các chỗ mặt đường bị bong
tróc. Đây là khu vực trũng, nước mưa đổ
dồn về đây gây hiện tượng ngập úng và
bùn đất nhếch nhác. Nguyên nhân của tình
trạng này là do nơi đây không có hệ
thống thoát nước. Cách đó hơn chục mét,
đường Nguyễn Hữu Thọ vừa được nâng cao
mặt đường nhưng đơn vị thi công làm việc
cẩu thả, không có biện pháp che chắn an
toàn, họ chỉ đổ đất và đá dăm rồi ngưng
khiến nhiều phương tiện qua lại hết sức
khó khăn.
(TRẦN PHƯƠNG ĐAN)
Tan nát vỉa hè
Đó là vỉa hè trên đường Hai Bà Trưng,
quận 1, TPHCM (đoạn trước số nhà
113-115). Hãy nhìn mà xem (ảnh), vỉa hè
đã bị đội đào đường xới tung lên nhưng
không trả lại nguyên trạng. Họ lấp sơ
sài, làm cho có, xà bần, gạch vụn... đổ
vương vãi và đổ cả lên gốc cây xanh.
Người dân ở khu vực này cho biết, tình
trạng đào lên rồi lấp “qua loa” tại đây
diễn ra đã khá lâu nhưng không thấy cơ
quan đơn vị nào khắc phục. Đề nghị đơn
vị đào đường khắc phục và trả lại vỉa hè
sạch đẹp cho người dân được nhờ.
Muôn màu đời sống sinh viên
Trong rất nhiều công việc làm thêm, gia
sư là công việc mang đậm “thương hiệu”
của SV bởi nó nhẹ nhàng, chủ động được
thời gian, môi trường sống tốt và cái
quan trọng nhất thu nhập cũng không tệ.
Hiện nay, những SV làm gia sư hàng tháng
cũng kiếm được từ 500.000 đồng – 1 triệu
đồng/tháng.
Trần Thị Tuyến, SV khoa Sử (ĐH Khoa học
Xã hội và Nhân văn TPHCM) cho biết:
“Mình đi dạy thêm mỗi tháng cũng phụ
thêm tiền ăn học, bớt gánh nặng cho gia
đình. Theo Tuyến, những bạn nào giỏi
ngoại ngữ, hay các môn khoa học tự nhiên
thì kiếm được việc làm dễ dàng hơn mà
lương cũng khá”. Do đó, gia sư là một
trong những chiếc phao cứu sinh đối với
nhiều SV xa nhà, nhất là nữ SV.
Vạn nẻo làm thêm
Sinh viên tham gia công tác Đoàn.
Những SV “hai lúa” đến thành phố đi học
với sự bỡ ngỡ xen lẫn thích thú. Sau khi
ổn định nơi ăn chốn ở, sắp xếp thời gian
học là họ bắt đầu tính đến chuyện làm
thêm để kiếm tiền.
Mỗi người mỗi cách nhưng tựu trung là họ
phải tìm được việc làm thêm để theo đuổi
việc học. Họ tìm thông tin từ bạn bè,
những anh chị đi trước để chọn công việc
phù hợp với thời gian biểu ở trường.
Có bạn chọn làm gia sư, có bạn chấp nhận
là nhân viên quán ăn, lễ tân, nhân viên
tiếp thị thậm chí có những bạn gia đình
khá hơn còn mạnh dạn hùn vốn kinh doanh
để “lấy ngắn nuôi dài”.
Nhóm bạn nam phòng 603 ở KTX 135B Trần
Hưng Đạo chọn việc phụ bán quán ăn tại
đường Tôn Đản, quận 4. Thời gian làm
việc mỗi ngày bắt đầu từ 17 - 21 giờ,
với mức lương khoảng 700.000 đồng/tháng.
Một bạn trong nhóm tâm sự - làm công
việc này tụi mình học được cách tiếp xúc
với nhiều người, thu nhập cũng tạm được,
đồng thời nó cũng không mất quá nhiều
thời gian mà có chủ tốt còn cho SV ăn
cơm một bữa. Với những SV học ngành kỹ
thuật, công nghệ thông tin… chúng ta sẽ
dễ bắt gặp họ phụ việc ở các cửa hàng
điện tử, các tiệm internet, các quán cà
phê.
Với chiếc xe Honda đời 81, Nguyễn Ngọc
Mỹ (SV Trường ĐH GTVT – Cơ sở II) đã
kiếm đủ tiền đi học bằng “nghề” xe ôm
tại khu vực trước cổng Trường ĐH Sư phạm
Kỹ thuật TPHCM và Trung tâm Văn hóa quận
Thủ Đức. Lúc nào trên xe Ngọc Mỹ cũng có
một vài cuốn sách phòng những khi vắng
khách Mỹ lôi ra học. Những tháng đầu,
Ngọc Mỹ không thuộc đường đành phải nhờ
khách hướng dẫn. Để được tham gia trong
đội quân xe ôm ở đây, Ngọc Mỹ mời các
chú xe ôm một chầu cà phê “ra mắt”. Các
chú biết cậu là SV làm thêm nên cũng dễ
dãi, có khi thấy Mỹ ế khách họ còn
nhường cho cậu vài cuốc xe.
Có hàng vạn cách để SV kiếm thêm tiền để
trang trải chi phí học, thậm chí công
việc của họ có người xem thường nhưng
những đồng tiền được đổi bằng chính mồ
hôi, công sức của họ để được tiếp tục
việc học thật đáng quý và trân trọng.
Khi sinh viên... sinh tật
Một chiếc va li cũ rách cùng chiếc xe
đạp cọc cạch, đôi bạn thân Thanh Thế (ĐH
Khoa học Xã hộ và Nhân văn) và Thành Hải
(ĐH Khoa học Tự nhiên), cùng ở tỉnh Lâm
Đồng đến thành phố nhập học với cảm giác
rụt rè, lạc lõng giữa đất Sài thành phồn
hoa đô hội. “Tìm được một chỗ trọ, đúng
hơn là một “ hộp diêm” (ngang 1,2m, dài
2m) tại cư xá Bắc Hải, quận 10, hai đứa
đã quá vui và họ quyết tâm cùng nhau học
thành tài như mơ ước của họ và cha mẹ.
Nhưng tất cả đã thay đổi. Vào học chính
thức chưa được một tháng, Hải than thở:
“Ở đây cực quá, tao có mấy đứa bạn thuê
nguyên căn nhà ở gần trường rất rộng rãi
và thoải mái nên tao chuyển qua đó”.
Bẵng đi nửa năm, Hải xuất hiện trong
phòng ở cũ của chúng tôi với một dáng vẻ
sành điệu - đầu nhuộm vàng hoe, xỏ lỗ
tai và trên miệng phì phèo thuốc lá.
Chưa kịp hỏi chuyện học hành, Hải khiến
tôi ngỡ ngàng khi cậu ta hỏi vay tiền để
trả nợ vì sợ giang hồ “xử đẹp”. Mà khổ
nỗi tôi làm gì có đủ số tiền hàng triệu
để cho Hải mượn nên đành thở dài nhìn vẻ
thất thểu của bạn đi ra khỏi ngõ nhỏ”.
Thế kể. Cuối năm 2, Thế bị nhà trường
đuổi học vì nợ quá nhiều môn và nợ cả
tiền học phí. Ba của Hải hay tin cậu con
quý yêu mình hư hỏng đã ngã bệnh và đột
quỵ. Khi Hải nhận ra lỗi lầm thì mọi
chuyện đã đi quá xa và không thể làm lại
từ đầu. Quyết bù lại những lỗi lầm, Hải
xin vào làm cho một hãng taxi phụ mẹ
nuôi em gái ăn học. Cậu nói: “Đây là
cách tôi chuộc tội với cha”.
Công việc làm thêm chỉ dành cho nữ sinh
viên.
SV Nguyễn Văn Toàn thi đậu một trường
đại học tại TPHCM nhưng vì gia đình
không đủ chi phí cho cậu ăn học, Toàn
đành học tại ĐH Đà Nẵng. Xa nhà, xa gia
đình, nơi ở mới, nhiều xa lạ và sôi động
đối với những SV chân quê như Toàn nên
nó luôn thôi thúc Toàn khám phá. Học
không bao nhiêu, nhưng chơi thì “xả láng”
nên chỉ sau hai học kỳ, Toàn bị buộc
thôi học vì tội lập băng nhóm đánh nhau
trong trường và nợ quá nhiều môn...
Rời Đà Nẵng, Toàn cảm thấy ân hận nên đã
quyết tâm học lại và thi đậu vào ĐH Công
nghiệp II TPHCM. Thế nhưng “ngựa vẫn
quen đường cũ”, Toàn lại tiếp tục ngày
đêm vùi đầu vào game online, vay mượn
tiền khắp KTX, thi trả nợ môn liên miên.
Và đỉnh điểm là sau nhiều lần đánh nhau
trong KTX, Toàn phải nhận quyết định
thôi học lần thứ 2. Khi giấc mơ ĐH bị lỡ
hẹn, Toàn quyết chí chọn một trường CĐ
để tiếp tục theo học. Giờ đây ngoài thời
gian học, làm thêm, Toàn còn tích cực
tham gia các công tác xã hội tại Nhà văn
hóa SV TPHCM. “Tham gia các hoạt động
Đoàn Hội giúp mình tìm thấy được động
lực và lý tưởng sống của thanh niên”.
Toàn nói.
Sống thử
Xa nhà, xa người thân, nhất là thiếu sự
quan tâm của cha mẹ nên SV luôn thiếu
thốn tình cảm. Do đó, nhiều SV xem yêu
đương là liều thuốc để khỏa lấp.
Chưa đầy 2 tuần đầu tiên của học kỳ 1,
Nguyễn Mỹ Vân (Gia Lai) và Đỗ Quốc Thọ (Kiên
Giang) học chung khoa sư phạm Anh (ĐH Sư
phạm TPHCM) đã gắn bó với nhau như “hình
với bóng” do bị tiếng sét ái tình chinh
phục. Cả lớp ai cũng khen họ đẹp đôi vì
nàng thì xinh đẹp, cởi mở còn chàng thì
cao ráo, điển trai, hát hay và rất ga
lăng. Và họ quyết định “sống thử”. Hàng
ngày, chàng chở nàng đi học. Vào trường
họ cũng quấn lấy nhau như “đôi sam”,
ngay cả khi đi uống nước cùng bạn bè họ
cũng tay trong tay, âu yếm nhau thái quá
khiến bạn bè đỏ mặt. Những tưởng họ sẽ
yên bề gia thất khi ra trường nhưng cuối
cùng họ lại chia tay vì một lý do rất
đơn giản.
Trong lúc Thọ đang tập hát song ca tiết
mục văn nghệ chào mừng Ngày Nhà giáo VN
20-11 với điệu bộ tình tứ với bạn nữ
cùng khoa, Mỹ Vân ngồi dưới nổi cơn ghen,
chạy thẳng lên sân khấu kéo Thọ một mạch
về nhà. Thế là giông tố nổi lên, cả hai
không ai chịu nhịn ai. Họ lập tức thôi
nhau. “Tụi mình chỉ sống thử, không hạp
thì chia tay chứ chẳng có gì ràng buộc
nhau cả”, Thọ nói giọng ráo hoảnh! Còn
Mỹ Vân, sau cú sốc ấy cô trở nên im lặng
đáng sợ.
Sống xa gia đình, nhìn những cô bạn đi
xe SH, Dylan, xài điện thoại xịn, mặc đồ
hiệu, Lê Hoa (ngành quản trị kinh doanh,
CĐ Kinh tế Đối ngoại) cảm thấy mủi lòng
và ganh tị. Với nét đẹp hồn nhiên của cô
gái vùng “gạo trắng nước trong”, lúc đầu
Hoa xin làm tiếp thị cho một hãng mỹ
phẩm tại siêu thị Zen Plaza, rồi làm
nhân viên bán hàng điện thoại di động
tại Q5. Trong một lần gặp “cậu ấm”
Trương Văn Lân (SV khoa CNTT, ĐH DL Kỹ
thuật Công nghệ TPHCM), Chi bị “chinh
phục” ngay bởi những món quà đắt tiền
như dây chuyền, điện thoại.
Sau khi đã tỏ rõ “đường đi lối về”, Văn
Lân thản nhiên bỏ đi tìm kiếm một “đóa
hoa” tươi đẹp khác. Khi nhận ra mình chỉ
là “món đồ chơi” của Lân, Hoa hận đời,
hận tình, cô xa rời giảng đường để tìm
mối tình khác. Nhưng Hoa đã “quen” nhận
quà khi yêu nên cô không thể “yêu trong
sáng” như nhiều cô bạn cùng quê được nữa.
Và Hoa lại quay về với những cuộc tình
chóng vánh khác để đổi lấy những món quà
giá trị hay những bộ cánh sặc sỡ… Kiểu
sống “yêu cuồng sống vội” như Hoa, Thọ
đã biến một số SV trở thành những nạn
nhân của những cuộc mua bán xác thịt và
thậm chí có người rơi vào vòng lao lý.
Còn rất nhiều mảnh đời với những màu sắc
khác nhau tạo nên một bức tranh muôn màu
về cuộc sống của SV. Nhiều người khi qua
thời SV tự hào với những kỷ niệm đẹp
nhưng cũng không ít người tiếc nuối, ân
hận khôn nguôi...
Kinh nghiệm chọn gia sư
Gia sư đến kèm con tận nhà có nhiều ưu
điểm như đỡ mất thời gian đưa đón nếu
con còn nhỏ, còn với những cô cậu đã lớn
thì không sợ la cà khi tự túc đi lại...
Dù con cái đã có gia sư kèm cặp, nhưng
phụ huynh cũng cần phải theo dõi xem
việc học hành của chúng có hiệu quả. Ảnh
: Nguyễn Thiện
Chị Loan cư ngụ ở quận 3 có cậu con trai
học lớp 8. Khi phát hiện thấy điểm của
con ngày càng đi xuống, chị lại không có
thì giờ dạy con nên quyết định tìm gia
sư. Đầu tiên chị tìm một cô giáo cấp 2
dạy trường gần nhà. Sau một tuần, cậu
con trai không chịu vì cô dạy trình độ
thua lớp chuyên của cháu xa. Hỏi bạn bè
nhờ giới thiệu tìm thêm hai thầy nữa
cũng không học được vì giảng không hiểu.
Sau cùng chị tìm đến trung tâm gia sư đề
nghị kiếm một sinh viên đang học Đại học
Bách khoa năm thứ 2 hoặc thứ 3, trình độ
giỏi. "Lần này thì con tôi chịu học,
cháu đạt điểm cao liên tục”, chị nói.
Theo một số phụ huynh có con nhỏ, kinh
nghiệm chọn gia sư thì quan trọng không
phải là bằng cấp mà là học giỏi và khả
năng truyền đạt tốt. Chị Uyển cư ngụ ở
một cư xá tại quận 10 sau lần chọn gia
sư thất bại vì cô giáo không nắm bắt tâm
lý nên cháu Khoa không chịu học. Rút
kinh nghiệm, trong lần chọn gia sư thứ
ba chị trao đổi kỹ về tính nết của con
bao gồm: hiếu động, ham học nhưng cô
cưng thì “lờn” mặt ngay. Khi đặt vấn đề
như vậy, cô giáo trẻ đã đưa ra ngay cách
giải quyết: “Tính bé hiếu động khó ngồi
yên do đó chương trình học sẽ thay đổi
để tránh cảm giác nhàm chán, không tiếp
thu”. Sau buổi trò chuyện ấy, chị chỉ
cần theo dõi kết quả học tập và rất hài
lòng về cô gia sư rất tâm lý này.
Gia sư là tấm gương gần gũi nhất để các
em học hỏi vì vậy ngoài các yếu tố trên
còn cần chọn người có nề nếp trong sinh
hoạt, giao tiếp để con trẻ vừa học kiến
thức, vừa học đạo đức. Do vậy, ngày đầu
tiên gia sư đến dạy, phụ huynh nên hỏi
han chuyện gia đình, sinh hoạt, thông
qua cách ăn nói, cư xử, cách xử lý tình
huống khi học trò không làm bài, v.v...
mà đánh giá xem mình có nên phó thác con
em cho họ.
Quậy gia sư
Nó mới học lớp 9 thôi mà quậy hết chịu
nổi... Có hôm chẳng biết cu cậu đã nhậu
ở đâu, đang ngồi học đột nhiên ôm chầm
lấy tôi nói "em yêu cô" làm mình muốn té
xỉu, một gia sư tâm sự.
Tai nạn nghề nghiệp
Nhắc đến hai chữ dạy kèm là bạn P.H.,
sinh viên khoa Ðông phương học, Đại học
KHXH&NV lắc đầu. Kể về tai nạn nghề
nghiệp của mình, H. nói: “Hồi trước tôi
nhận dạy kèm tiếng Việt cho một người
nước ngoài. Dạy được hơn tháng, anh ta
bắt đầu có hành động không đứng đắn, rồi
hôm đó anh ta muốn... thật đáng sợ”.
Không đến nỗi nghiêm trọng như trường
hợp của P.H., nhưng T.H., sinh viên năm
3 khoa Ngữ văn trường ĐH DLVH lại bỏ dạy
vì không thể chịu đựng nổi cậu học trò
quậy kinh khủng của mình: “Nó mới học
lớp 9 thôi mà quậy hết chịu nổi. Ngày
nào tôi đến nó cũng tìm mọi cách phá. Từ
mềm dẻo đến doạ nạt đều không có kết
quả. Có hôm chẳng biết cu cậu nhậu ở
đâu, mặt đỏ ké, ngồi học chỉ toàn nhìn
“cô giáo”. Rồi đột nhiên nó ôm chầm lấy
tôi nói “em yêu cô” làm tôi muốn té xỉu!
Hôm sau tôi xin nghỉ dạy luôn”.
Trường hợp của L., sinh viên trường ĐH
GTVT cũng là chuyện cười ra nước mắt.
Cậu nhận dạy kèm tiếng Anh cho con một
ông goá vợ ở quận 3. Được một thời gian,
L. nhận thấy sự quan tâm của người cha
dành cho cậu có gì đó hơi khác lạ. Khi
phát hiện ra điều bất thường, L. đã mau
chóng... bỏ chạy. L. nói: “Ông ta là một
người đồng tính, vậy mà mãi về sau tôi
mới biết”.
Ngoài những chuyện bị quấy rối kiểu này,
những trắc trở trong nghề cũng không ít
từ việc bị xù tiền lương, bị thanh lý
hợp đồng sớm bởi lý do con họ không tiến
bộ hay những lời “ve vãn” từ chính những
người đã mời họ về, đôi khi các gia sư
còn bị hành hung đuổi ra khỏi nhà không
trả tiền lương chỉ vì lỡ đánh… một thước
vào tay cục cưng của gia chủ.
Mới đây trong giới sinh viên truyền tai
về việc cô sinh viên Nh. của trường ĐH
Mở - Bán công TP.HCM gặp “tai nạn”. Sau
một thời gian dạy kèm cho đứa con 8 tuổi
của một gia đình nọ, cô đã phải lòng
người cha đứa trẻ để rồi cãi nhau một
trận kinh khủng với bà chủ nhà. Kết quả
cô gia sư phải âm thầm bỏ dạy và ôm lấy
hậu quả thiệt thòi về mình.
Gia sư phản đòn
Tuy bị quấy rối nhưng không phải gia sư
nào cũng phải “bỏ trò chạy lấy người”.
Một vài gia sư cao tay cũng biết trả đòn
lại đối phương. Trường hợp của Mỹ Q. (ĐH
KT) là điển hình. Dạy tuần 2 buổi tối,
chỉ một tiếng rưỡi, học phí
300.000đ/tháng nên thời gian đầu Q. rất
vui mừng. Một lần về quê đột xuất, Q.
điện thoại cho chị Liên - mẹ của học trò
để xin nghỉ một ngày. Chị Liên vui vẻ
đồng ý. Cũng từ đó điện thoại di động
của Q. liên tiếp bị quấy rầy. Tên “ma
ảo” không xưng danh, nhưng biết rõ Q. từ
tên tuổi, học trường nào, quê quán ở
đâu... Đáng nói là tên này chỉ nhá điện
thoại hay nhắn tin vào lúc nửa khuya, sử
dụng lời lẽ bậy bạ, lố bịch. Ngay khi
tên này nhắn tin trên internet, Q. cũng
dễ dàng nhận ra bởi những lỗi chính tả
và "văn phong" rất khiếm nhã: "Thưa cô,
hôm nay em được 10 điểm, cô thưởng em
một bữa... lên giường nhé!", "Cô dạy
toán giỏi, chắc dạy "làm ăn" cũng ác
lắm"... Nhiều lúc bực bội, Q. gọi lại số
đó nhưng chỉ nghe đầu dây bên kia có
tiếng đàn ông cười nham nhở, đắc thắng.
Vào dịp 20.11, Q. phát hiện trong cặp
bao tay để ở giỏ xe Q. dựng trước cửa
nhà học trò có một món quà vô tiền khoán
hậu: bao cao su cột gút. Q. la toáng
lên, việc đến tai chị Liên. Chị biết rõ
thủ phạm không ai khác là chồng chị -
một người nổi tiếng... ba mươi lăm. Chị
cũng không ngần ngại cho biết trước đây
ông đã từng quấy rối nhiều gia sư, xin
lỗi và khuyên Q. cứ tiếp tục dạy con
chị. Đó là đêm đầu tiên sau 3 tháng, Q.
không bị quấy rối bởi những tin nhắn bẩn
mà thay vào là một dòng nhắn "Xin lỗi,
đừng làm lớn chuyện". Qua việc này, Q.
mới nhận ra để phụ huynh trị phụ huynh
hiệu quả hơn nhiều.
Tuy nhiên phương án tránh xa "tâm bão"
cũng là phương án hiệu quả cho các gia
sư. Ph. A. (ĐH SP) thường phải nhiều lần
cắt đuôi anh trai của cậu học trò lớp 9,
ở Bình Thạnh chạy theo cô về nhà trọ.
Một lần đột nhiên anh ta gọi điện báo
cho A. đến sớm hơn thường lệ nửa giờ vì
cậu học trò phải giải quyết nhiều bài
vở. Cô đến dạy sớm khi ở nhà chỉ có mình
anh ta. A. ngồi chờ ở phòng học thì anh
ta đóng kín các cửa và bất ngờ "tấn
công" cô từ phía sau. A. nhanh chóng
chống trả, mắng lại và giáng cho anh ta
một tát, chạy ra khỏi phòng. May sao lúc
ấy mẹ và học trò của cô về đến.
Sau "sự cố" này, A. tiếc là mình đã
không yêu cầu một góc học tập an toàn
hơn cho cả học trò và gia sư. A. không
báo cho mẹ học trò biết chuyện xảy xa.
Đồng thời A. thuyết phục phụ huynh đưa
cậu học trò đến học tại nhà mình để sử
dụng máy vi tính, có nhiều sách tham
khảo và có điều kiện học tập tiến bộ
hơn... Dù thù lao có thấp đi một ít
nhưng tâm lý của gia sư được thoải mái,
toàn tâm toàn ý dạy học.
Người Đức kinh ngạc về 'điều kì lạ
Việt Nam'
Cập nhật lúc 12:45, Chủ Nhật, 25/10/2009
(GMT+7)
,
Trong các bài viết về giáo dục Đức,
VietNamNet đã giới thiệu hiện
tượng"Huyền thoại học sinh Việt Nam"
giữa lòng châu Âu dẫn nguồn tin trên báo
Đức DIE ZEIT cho hay, không một nhóm
nhập cư nào ở Đức giàu thành tích học
tập như người Việt Nam.
Dưới đây là bài viết của tác giả Martin
Spiewak khi nghiên cứu “điều kỳ lạ Việt
Nam” trong trường phổ thông Đức.
Hơn 50% học sinh người Việt vào được
trung học loại ưu
Mới đây, Detlef Schmidt-Ihnen nhận được
những kết quả ban đầu của trường mình
trong cuộc thi Ôlympích toán học.
Thầy hiệu trưởng hài lòng vì sáu học
sinh trường ông lọt vào vòng trong cuộc
thi của bang. Ở trường Barnim-Gymnasium
thuộc Đông Berlin thì điều này chẳng có
gì đặc biệt, vì nhà trường từ lâu vẫn
đặt trọng tâm giảng dạy vào các môn khoa
học tự nhiên.
Tuy nhiên, một vấn đề khá mới mẻ là làm
sao phát âm chuẩn họ tên các học sinh
xuất sắc. Cô học sinh đoạt giải ở khối
lớp 7 có tên là Trần Phương Duyên hay
Duyên Trần Phương? Còn tên cậu học sinh
lớp 10 Đức Đào Minh phải đọc thế nào
đây?
Thầy hiệu trưởng Schmidt-Ihnen thường
xuyên đứng trước thử thách này: 17% học
sinh trường trung học tại quận
Lichtenberg là con em các gia đình người
Việt, ở các lớp dưới con số này còn vượt
30%. "Nhiều em trong số đó giỏi chính
các môn tự nhiên và môn toán“, thầy hiệu
trưởng kể. Cậu học trò giỏi toán nhất
trường cũng là người gốc Việt.
Không một nhóm nhập cư nào ở Đức giàu
thành tích học tập như người Việt Nam:
Hơn 50% học sinh người Việt vào được
trung học loại ưu.
Như vậy, số trẻ em Việt Nam phấn đấu lấy
bằng tốt nghiệp trung học hệ 12 năm
nhiều hơn trẻ em Đức. So với các em cùng
trang lứa đến từ các gia đình Thổ Nhĩ Kỳ
hay Italia, thì số học sinh trung học
người Việt cao gấp 5 lần.
Thành tích học tập của các em học sinh
người Việt hoàn toàn trái ngược với hình
dung của chúng ta về trẻ em nhập cư“, nữ
viên chức về công tác ngoại kiều bang
Brandenburg, bà Karin Weiss nói.
Viết một câu chuyện thành công
20 năm sau ngày bức tường Berlin sụp đổ,
con em của những người công nhân xuất
khẩu lao động sang Cộng hòa Dân chủ Đức
trước kia đang viết một câu chuyện thành
công mà cho tới nay còn ít được biết
tới.
Đến Đức vào giữa những năm 80 của thế kỷ
trước, sau ngày nước Đức thống nhất,
những người lao động nhập cư đến từ đất
nước xã hội chủ nghĩa anh em này thường
xuyên bị rơi vào cảnh thất nghiệp và đói
nghèo, họ bị cô lập và trở thành nạn
nhân của tệ bài ngoại.
Nhưng giờ đây con em họ đang cố gắng
chiếm lĩnh xã hội Đức với sự siêng năng
và lòng ham học ghê gớm. Vì trong các
gia đình Việt Nam, áp lực giành điểm tốt
vô cùng lớn.
Thành tích học tập của trẻ em Việt Nam
đồng thời đặt dấu hỏi một loạt những
điều mà người ta cho là sự thật trong
các cuộc tranh luận về hội nhập.
Nếu ai đó cho rằng sự nghèo nàn về giáo
dục thường xuyên có các nguyên nhân xã
hội, thì sẽ thấy bị phản bác bởi ví dụ
Việt Nam.
Ngay luận điểm cho rằng chính các bậc
cha mẹ nhập cư phải hòa nhập tốt thì con
cái họ mới có thể theo học tử tế cũng
không đúng với những người nhập cư Đông
Nam Á này.
Chắc chắn rồi - khác với những người Thổ
Nhĩ Kỳ và người Italia - các bậc phụ
huynh Việt Nam thế hệ đầu tiên thường có
trình độ học vấn cao hơn. Nhưng ngay cả
họ cũng hầu như không nói được tiếng Đức
mà sống trong một cộng đồng chỉ có họ
với nhau và thiết lập nên một thứ xã hội
tồn tại song song.
Việc con cái họ trở thành những học
sinh kiểu mẫu trong số các học sinh nhập
cư là một bằng chứng cho thấy sức mạnh
của một nền văn hóa mà sự cần cù của nó
trong chính những điều kiện khó khăn lại
dẫn đến sự vươn dậy.
Điều này thể hiện từ nhiều năm nay tại
Hoa Kỳ, nơi một tỉ lệ lớn sinh viên đến
từ các nước châu Á – chính xác hơn: đến
từ các nước chịu ảnh hưởng của đạo Khổng
Tử – theo học tại các trường đại học
hàng đầu của Mỹ. Giờ đây điều kỳ lạ
trong giáo dục này lặp lại tại Đức.
Em Nguyễn Vân Dung đã cùng gia đình sống
nhiều năm trong một trại tị nạn. Cô bé
không giữ những kỷ niệm xấu về thời gian
này, mà xét cho cùng thì hồi đó em luôn
có bạn chơi.
Ngược lại, cha mẹ em ghét cảnh sống tập
trung như thế: bếp chung, rồi xích mích
cãi cọ giữa cộng đồng dân nước nọ với
nước kia, song trước hết vẫn là cảnh
sống chật chội. Duy một thứ không bao
giờ thiếu, đó là một chỗ để Dung có thể
ngồi học.
Và còn một điều nữa mà cha mẹ em đã làm
đúng. Như hầu hết các cha mẹ người Việt,
ông bà sớm đăng ký cho con gái đi nhà
trẻ.
Vì vậy mà em học tiếng Đức hoàn hảo.
Hiện Dung đang theo học một trường trung
học ở Potsdam và là một trong những học
sinh giỏi nhất lớp với điểm bình quân là
1,5 (ở Đức điểm cao nhất là điểm 1).
Mùa hè năm ngoái, Quỹ hỗ trợ học sinh
nhập cư năng khiếu Start-Stiftung đã đưa
cô học trò 14 tuổi này vào danh sách
được cấp học bổng của quỹ.
Khoảng 30% số học sinh được chọn cấp học
bổng tại Đông Đức là người Việt Nam.
Dung không phải là tài năng ngoại lệ
trong gia đình em. Cả em trai và em gái
của Dung đều đang học trung học và có
điểm trung bình trên 1 phảy.
Vậy mà mấy chị em đâu có ai có thể giúp
chúng làm bài tập ở nhà. Trong nhà chúng
chẳng có nhiều sách, cũng không thấy
những đồ chơi mang tính giáo dục. Đối
diện bàn thờ nhỏ có cắm hương – nơi gia
đình thờ tổ tiên - là một màn hình phẳng
to đùng ngự trong phòng khách.
Căn hộ nhỏ của gia đình các em nằm ở một
khu dân cư ven Potsdam. Trong hành lang
chất chồng những thùng nước quả dành cho
xe bán đồ ăn nhanh lưu động của cha mẹ
chúng.
Buổi chiều, cả gia đình ngồi quây quần
uống trà, và ông Nguyễn kể chuyện. Những
từ tiếng Đức mà ông cố nói ra nghe thật
khó hiểu. Các cô con gái bèn dịch lại
câu chuyện ông bố từng làm lao động xuất
khẩu ở Liên Xô như thế nào và sau khi
quốc gia này sụp đổ thì ông đã xin tị
nạn ở Đức ra sao. Và sau nhiều năm bấp
bênh, rốt cuộc gia đình họ đã được phép
ở lại Đức với điều kiện phải trình được
mức thu nhập đủ sống. Cha mẹ Dung làm
việc đến kiệt sức. Họ đứng suốt từ sáng
đến 10 giờ đêm trên chiếc xe hàng lưu
động để bán „súp sữa dừa cay“ hoặc „mỳ
gà xào giòn“.
Phần lớn người Việt Nam tự xoay xở kinh
doanh để sống. Do không thạo tiếng Đức,
họ không tìm được việc làm. Họ làm việc
cho đến 60 tiếng một tuần trong những
trong những hiệu gốm sứ, những cửa hàng
hoa, những tiệm làm móng tay hay trong
các khu chợ. Việc nhiều người Việt cảm
thấy có trách nhiệm gửi tiền đều đặn về
cho họ hàng ở quê nhà, khiến áp lực kiếm
tiền càng gia tăng.
Thường thì bọn trẻ phải tham gia vào
công việc nhà. Dung phải chăm lo cho em
trai và em gái mình. Vì quanh năm bọn
trẻ ít khi trông thấy cha mẹ. Chỉ đến
chiều mẹ mới đảo về nhà chốc lát để nấu
ăn. Còn suốt nhiều giờ chỉ có bọn trẻ ở
nhà với nhau. Vậy mà chiều chiều chúng
vẫn cắm cúi trên trang sách và mang về
nhà toàn điểm ưu.
Sao thế được nhỉ, thưa ông Nguyễn? Vì
sao trẻ em Việt Nam lại học giỏi như
thế? Lúc này, người cha nãy giờ có ánh
mắt khá là nghiêm khắc mới lần đầu tiên
nở nụ cười. Ông thích đề tài này hơn là
kể về quá khứ. Câu trả lời của ông giản
dị đến kinh ngạc: "Vì mọi ông bố bà mẹ
Việt Nam đều muốn con cái mình học
giỏi“.
Hẳn nếu dịch nghĩa ra thì như thế này:
Lũ trẻ sớm nhận ra rằng chúng mắc nợ cha
mẹ mình những điểm giỏi và vì vậy chúng
phải học thật nhiều.
"Với các gia đình Việt Nam, học hành là
tài sản quý giá nhất“, nữ viên chức về
công tác ngoại kiều bang Brandenburg
Karin Weiss nói. Cho dù công việc khiến
các bậc cha mẹ có rất ít thời gian, họ
vẫn luôn hỏi con cái về bài vở của
chúng. Và nếu cần thì họ cho con học
thêm.
Bà Weiss kể rằng bà biết những gia đình
sống trong điều kiện kinh tế eo hẹp
nhưng vẫn tiết kiệm từng xu để chi cho
con học thêm.
Dung và các em không cần phải học thêm.
Nhưng chúng vẫn được cha mẹ giúp đỡ. Ai
săm soi căn hộ trang bị sơ sài của gia
đình ông Nguyễn sẽ phát hiện trong phòng
trẻ một giàn máy vi tính. Khi Dung muốn
học pianô, cha mẹ em bèn sắm một chiếc
đàn Pianô điện tử.
Sự ham học của người Đông Á là thứ tài
sản quý giá nhất mà họ mang theo từ quê
hương. Chỉ có học hành mới thoát được
khỏi đồng ruộng, đó là châm ngôn của họ.
Cũng giống như ở Trung Quốc, Nhật Bản
hay Hàn Quốc, nhiều trẻ em Việt Nam theo
học gia sư vào các buổi chiều sau giờ
lên lớp chính thức hoặc cuối tuần. Khối
lượng bài tập giao về nhà lớn hơn ở Đức
rất nhiều. Cho tới lúc kết thúc chương
trình học phổ thông thì học sinh Việt
Nam học hơn học sinh cùng trang lứa
người Đức hàng ngàn giờ.
Đây cũng là một trong những điều lý giải
kết quả một nghiên cứu mà nhà tâm lý học
Andreas Helmke công bố cách đây vài năm.
Ông giao cho các học sinh lớp 4 ở Hà Nội
và ở Muyních cùng số bài tập toán như
nhau. Tại thủ đô của Việt Nam nhiều
trường học trang bị tồi tàn, mỗi phòng
học nhồi nhét tới 50 học sinh. Vậy mà
các học sinh của đất nước đang phát
triển này vượt xa những học trò 10 tuổi
của bang Bayern.
"Thậm chí ở cả những câu hỏi đòi hỏi
kiến thức toán học sâu hơn, những đứa
trẻ Việt Nam cũng hơn hẳn“, vị giáo sư
của trường đại học tổng hợp
Koblenz-Landau nói. Kết quả này giống
với kết quả các cuộc nghiên cứu khác,
cho thấy từ nhiều năm nay các nước châu
Á luôn chiếm các vị trí dẫn đầu.
Chỉ có tiến
Đó cũng là phương châm của những người
nhập cư châu Á tại Đức. Nói chuyện với
các bậc phụ huynh người Việt, ta sẽ nghe
thấy những câu gợi nhớ tới những châm
ngôn về sự tiến thân của Cộng hòa liên
bang Đức những năm 50 của thế kỷ trước
như "Không cố gắng, chẳng nên người““
hay "Đời con phải hơn đời cha“.
Có lẽ vì vậy mà người ta gọi người Việt
Nam là những người Phổ của châu Á.
Trái với những bậc phụ huynh nhập cư đến
từ các nước khác - những người thường
không biết đâu mà lần với cấu trúc nhà
trường phức tạp ở Đức -, những người
Việt Nam lập tức hiểu ngay rằng con em
họ chỉ có vào các trường Gymnasium – hay
không tốt bằng là trường Gesamtschule –
mới lấy được bằng tốt nghiệp 12 năm phổ
thông và theo học đại học, phần còn lại
họ không quan tâm..
Chỉ một con 3 trong bản điểm đã là hồi
chuông báo động đối với nhiều phụ huynh.
Đối với không hiếm bậc cha mẹ, nếu con
em họ khi học xong tiểu học chỉ vào được
một trường Realschule (nơi học sinh sẽ
chỉ lấy bằng sau lớp 10, không vào được
đại học) đã là một sự mất mặt trong cộng
đồng.
Nguyễn Minh Long, một chàng trai 20
tuổi, người đã suy nghĩ nhiều về những
người đồng hương ở Đức, kể về một cuộc
ganh đua thật sự giữa những bậc cha mẹ
người Việt. Nếu hai người cha hoặc hai
người mẹ gặp nhau, thì một trong những
câu đầu tiên họ hỏi nhau là "Lũ trẻ học
hành thế nào?“.
Nếu kết quả học tập không được như mong
đợi, bọn trẻ sẽ bị trừng phạt, như bị
mắng mỏ, nhốt vào buồng, có khi ăn tạt
tai.
Cha mẹ tôi liên tục trách mắng tôi rằng
những đứa học sinh khác được điểm tốt
hơn tôi“, Minh Long nhớ lại.
Họ không cần biết điểm của anh không đủ
tốt để được giới thiệu vào một trường
Gymnasium.
Và quả nhiên: mùa hè vừa qua nhờ nỗ lực
to lớn, Minh Long đã lấy được bằng tốt
nghiệp 12 năm phổ thông với kết quả khá.
Trẻ con không đứa nào bẩm sinh giỏi hay
dốt, mà chỉ có chăm hay lười mà thôi,
nhiều cha mẹ người Việt tin như vậy.
Họ hầu như không bao giờ từ bỏ hy vọng
về một đứa trẻ, đồng thời hiếm khi thứ
lỗi cho những đứa học kém.
Ít lâu nay tại trường Barnim-Gymnasium ở
Berlin niềm vui về lòng tự trọng cao của
các bậc phụ huynh người Việt đã xen lẫn
với sự lo lắng.
Lần đầu tiên các thầy cô giáo trở nên
cảnh giác khi những học trò Việt Nam làm
giả giấy bác sĩ để trốn một bài kiểm tra
vì sợ bị điểm xấu.
Một lần khác thầy hiệu trưởng nói với
một nam học sinh vi phạm nội quy rằng
ông sẽ phải thông báo với cha mẹ cậu về
việc này. Thế là cậu học sinh quỳ thụp
xuống van xin thầy hiệu trưởng đừng làm
thế. Trong suốt hơn 30 năm làm nghề
giáo, thầy Schmidt-Ihnen chưa bao giờ
chứng kiến một cảnh như vậy.
Nhà trường bèn phản ứng bằng cách cho
mời một nhà công tác xã hội đến thăm
trường vào mỗi thứ sáu, và lần đầu tiên
tổ chức một tối gặp gỡ các phụ huynh, có
người phiên dịch.
Cuộc gặp gỡ kéo dài nhiều giờ và các bậc
cha mẹ có rất hiều câu hỏi. Mối lo lớn
nhất của họ là nửa năm đầu tiên học thử
ở trường. Vì gần đây học sinh Việt Nam
đã không còn vượt lên dẫn đầu trong tất
cả các điểm. Thậm chí rất có thể lần đầu
tiên một số học sinh Việt Nam sẽ không
vượt qua được thời gian thử thách ở
trường Barnim-Gymnasium. "Các học sinh
Việt Nam đần trở nên ngang bằng với học
sinh Đức“, một cô giáo chủ nhiệm lý giải
xu hướng này.
Thế nhưng điều bình thường đối với các
gia đình Đức lại có thể dẫn tới một cuộc
khủng hoảng thật sự trong cộng đồng
người Việt.
Vì sự hòa nhập của trẻ em với tốc độ
nhanh đã khiến chúng trở nên xa lạ với
cha mẹ, đặc biệt khi chúng vào tuổi dậy
thì. „
Các em sống trong hai nền văn hóa“, đó
là quan sát của bà Tamara Hentschel
thuộc Hội Trống Cơm – tổ chức giúp đỡ
người Việt sống tại Berlin từ ngày thống
nhất nước Đức. Giữa các thế hệ trong gia
đình tồn tại một sự "không nói không
rằng".
Bà Hentschel nhận xét theo đúng nghĩa
đen của cụm từ này. Vì nhiều trẻ em Việt
Nam đi nhà trẻ từ lúc còn rất nhỏ, nên
sau đó chúng nói tiếng Đức như tiếng mẹ
đẻ, trong khi vốn tiếng Việt của chúng
lại chỉ đủ cho giao tiếp hàng ngày. Khi
đề cập đến những vấn đề tế nhị hay phức
tạp – như bị điểm xấu, bắt đầu có bạn
trai – thì câu chuyện giữa cha mẹ và con
cái trở nên ngắc ngứ hoặc ầm ĩ.
Thế là đôi bên cùng to tiếng bằng hai
ngôn ngữ khác nhau. Nếu tình hình trở
nên quá tồi tệ, các em sẽ quay lưng lại
với nền văn hóa của cha ông và từ chối
không ăn các món ăn Việt Nam, hay thậm
chí bỏ nhà ra đi.
Tuy nhiên đấy (mới) chỉ là những trường
hợp riêng lẻ. Phần lớn các gia đình Việt
Nam gắn bó mật thiết với nhau. Và lòng
kính trọng cha mẹ nơi bọn trẻ cũng lớn
ngang chí tiến thủ của chúng. „Chúng tôi
muốn học hành và vươn lên“, ngay Long –
vốn có cái nhìn phê phán - cũng nói như
vậy. „Như thế, biết đâu sẽ có lúc chúng
tôi thuộc vào tầng lớp ưu tú của đất
nước này“.
Ngày càng nhiều học sinh Mỹ thuê
gia sư ở Ấn Độ
Cập nhật lúc 08:29, Thứ Sáu, 20/11/2009
(GMT+7)
,
Mỗi sáng vài giờ, sáu ngày một tuần,
Saswati Patnaik lại mở chiếc máy tính
tại nhà lên để làm công việc gia sư cho
học sinh nước ngoài.
Học sinh Mỹ giờ đây có thêm lựa chọn học
hành nữa bằng việc thuê gia sư qua mạng
tại Ấn Độ. (Ảnh: Global Post)
"Vị" gia sư này - làm cho một công ty ở
Bangalore mang tên TutorVista - thức dậy
từ buổi sớm để giúp các học sinh trung
học Mỹ chuẩn bị cho các bài thi môn
tiếng Anh hay hoàn thành các bài tập về
nhà.
Thuê làm bên ngoài, dĩ nhiên, ban đầu là
biện pháp để các công ty Mỹ cắt giảm chi
phí bằng cách chuyển phần việc tới những
nơi ít tốn kém hơn. Sau gần hai thập kỷ,
việc làm này đã trở thành điều phổ biến
ở hàng trăm doanh nghiệp Mỹ, từ các ngân
hàng phố Wall cho tới các công ty luật,
kiến trúc sư, hay nhiều người khác - đã
quen với việc thuê làm ở Ấn Độ.
Nhưng giờ đây, ngày càng có nhiều cá
nhân Mỹ "bắt chước" các doanh nghiệp này
- và... thuê làm bài tập về nhà.
Khách hàng Mỹ của TutorVista chỉ phải
trả 99 USD/tháng để được gia sư không
hạn chế các môn tiếng Anh, toán, khoa
học từ Patnaik hay một trong số 1.500
các gia sư đồng nghiệp của cô ở đây.
Những dịch vụ như thế này ở Mỹ có giá
tới 40 USD/giờ.
Krishnan Ganesh, CEO và người sáng lập
TutorVista nói rằng, "suy thoái kinh tế
đã đẩy giáo dục lên đỉnh trong ngân sách
chi tiêu hàng tháng của các gia đình có
thu nhập trung bình. Ngày càng có nhiều
người Mỹ cảm thấy rằng giáo dục là cái
phao an toàn duy nhất của họ, thứ duy
nhất có thể giúp họ cạnh tranh được ở
thế giới này".
Khách hàng chính của công ty này chủ yếu
từ Mỹ, nhưng cũng có những người Canada,
Hàn Quốc, Anh, và Australia đăng ký các
lớp học.
Nhu cầu có vẻ vẫn sẽ còn tăng cao và
TutorVista dự kiến sẽ tuyển thêm 1.500
giáo viên nữa trên khắp Ấn Độ vào những
tuần tới.
Giờ đây, thuê bên ngoài làm bài tập
không còn là điều lạ lẫm nữa. Một số
công ty Ấn Độ cung cấp dịch vụ này, hoạt
động như một trung tâm giải đáp thắc
mắc.
Cụ thể, vào buổi sáng đó, Patnaik đang
làm việc với các học sinh ở Atlanta và
New Jersey. Cô đăng nhập vào trang web
nơi mình làm việc, sử dụng webchat để
chào học sinh. "Xin chào Brittney", cô
nói. Học sinh của cô lập tức trả lời,
rồi cô hỏi tiếp những câu hỏi xã giao
trước khi đi vào vấn đề. "Em sao rồi?
Tôi có thể giúp gì được cho em hôm nay?"
Em học sinh lớp 9 này đang gặp phải khó
khăn với tác phẩm của Stephen Crane "Huy
hiệu đỏ của lòng dũng cảm". Hai người đã
thảo luận tiểu thuyết này và các nhân
vật trong đó. Patnaik hướng dẫn Brittney
một số chương và đặt cho cô bé mấy câu
hỏi. Cô viết ra các chủ đề của tiểu
thuyết trong một cái bảng điện từ và họ
thảo luận.
Gia sư cho học sinh nước ngoài ở Ấn Độ
là những sinh viên mới ra trường đang
tìm kiếm việc làm trong thị trường việc
làm ế ẩm trong nước, những bà mẹ ở nhà,
những phụ nữ có con nhỏ, những giáo sư
đã về hưu và thậm chí cả những người
bệnh đang được điều trị tại nhà.
Saswati Patnaik, nói rằng cô chọn công
việc này bởi cô phải ở nhà vì lý do sức
khỏe.
Tại các thị trấn nhỏ ở Ấn Độ như
Kasargod ở miền nam và Faridkot ở miền
bắc, nơi không có nhiều việc làm lắm,
thì những công việc thuê làm bên ngoài
đã trở thành một nguồn thu nhập quan
trọng nữa đối với họ. Mỗi giáo viên có
thể kiếm được khoảng 10.000 rupi (hơn
200 USD) hoặc gấp đôi mỗi tháng, tùy
theo số giờ và lớp mà họ dạy.
Trung bình mỗi ngày, gia sư của công ty
này phục vụ khoảng 3.500 học sinh.
Những gia sư như Patnaik nói rằng một số
học sinh rất giỏi, nhưng nhiều em lại
thiếu tập trung. Patnaik, người đã làm
gia sư hơn 2 năm nói: Trẻ em Mỹ không
phải chịu áp lực học hành như trẻ em Ấn
Độ cả ở nhà trường và ở nhà".
Nhưng không phải là hoạt động gia sư này
không phải không gặp phải trở ngại nào.
Những giáo viên lớn tuổi đôi khi cũng bị
sốc văn hóa khi các em nhỏ họ dạy gọi họ
theo tên đệm, hay công khai phê bình họ.
Ở Ấn Độ, giáo viên thường hiếm khi sai,
luôn được kính trọng và được gọi bằng
"ngài" hay "thầy".
Cũng còn những vấn đề khác như cần phải
điểu chỉnh hệ thống giáo dục theo kiểu
truyền thống của Ấn Độ sang dạng cởi mở
và tương tác hơn để phù hợp với người
Mỹ.
Bên cạnh đó là sự phản đối từ một số
người Mỹ (chủ yếu là giáo viên) do những
quan ngại về chất lượng giáo dục cũng
như việc thiếu tiêu chuẩn thống nhất.
Tuy nhiên, đây sẽ vẫn là một ý tưởng mới
mẻ cho các nền giáo dục trọng học hành ở
phương Đông có thể học tập. Việc làm
này này vừa tạo việc làm, vừa qua đó
tuyên truyền những giá trị văn hóa cho
phương Tây, để cho thế giới sẽ không còn
quá nhiều khác biệt về nhiều vấn đề khác
nữa.
|
|
|
| |
|